Bao năm nay, ngoài tam thất với sâm, thì thứ khiến anh em hỏi tôi nhiều nhất vẫn là Hà thủ ô. Đặc biệt là mấy ông mất ngủ, tóc bạc sớm, người lúc nào cũng mệt mỏi, đầu óc lờ đờ, sáng ngủ dậy như vừa bị ai hút mất nửa cái hồn vía.

Có thời điểm mỗi ngày cả chục tin nhắn hỏi đúng một câu: “Hà thủ ô có thật sự tốt không bác?”. Khổ nỗi, đây lại là loại dược liệu rất oái oăm. Dùng đúng thì cực hay. Dùng sai thì tóc chưa thấy đen đâu đã thấy men gan tăng trước.
Chính vì thế nên bao năm nay tôi rất ngại làm. Không phải vì thiếu nguyên liệu, mà vì chế biến chuẩn quá cực. Hà thủ ô sống chỉ mới là nguyên liệu thô thôi. Muốn thành vị bổ đúng nghĩa thì bắt buộc phải “cửu chưng cửu sái”, tức hấp với đỗ đen rồi phơi đi phơi lại rất nhiều lần. Làm kiểu công nghiệp cho nhanh thì dễ. Nhưng làm đúng kiểu cổ thì đốt củi đỏ lửa cả tháng trời mới ra được mẻ chuẩn. Có hôm nhìn nồi hấp Hà thủ ô nghi ngút khói mà tôi thấy giống đang nấu cao hơn là làm trà.
Mà buồn cười nhất là ngoài thị trường giờ đầy loại Hà thủ ô đỏ au đẹp mắt. Nhìn thì ngon thật, lát cắt đỏ rực như khoai lang sấy. Nhưng dân làm nghề nhìn phát biết ngay mới chỉ là… củ khô. Hà thủ ô chế chuẩn phải đen sì, đen từ trong ra ngoài, mùi thơm rất khác, không chát gắt. Chính vì làm cực quá nên nhiều năm tôi mặc kệ mấy ông hói đầu với mấy chị em tóc rụng, mất ngủ khóc ròng inbox hỏi.

Nhưng rồi cuối cùng vẫn phải làm. Vì chính tôi uống thấy hay thật.
Đợt trước, tôi lấy Hà thủ ô đỏ hoang dã vùng núi cao, lựa toàn củ già nhiều nhựa nhất rồi đem chế biến kiểu cổ. Sau đó phối với ít s.â.m già và vài vị dưỡng nhẹ thành trà. Lúc đầu chỉ định làm chơi vài chục cân cho anh em quen biết dùng thử. Ai ngờ uống xong nghiện thật.
Có ông nhắn:
“Đêm đầu tiên ngủ một mạch tới sáng.”
Có bà thì bảo:
“Tóc chưa thấy đen nhưng ít rụng hẳn.”
Có ông anh thức khuya làm việc liên tục bảo dùng vài tuần thấy người đỡ lờ đờ hơn trước, sáng dậy không còn cảm giác mệt như bị xe cán.

Mà cái tôi thích nhất lại nằm ở vị trà.
Hà thủ ô chuẩn nếu làm kỹ sẽ có vị rất đặc biệt. Ban đầu hơi đăng đắng nhẹ, sau đó ngọt dâng lên rất sâu ở cổ họng. Khi phối với s.â.m thì cảm giác người ấm dần lên, đầu óc tỉnh mà không bị gắt như cà phê. Kiểu tỉnh rất “êm”. Ngồi đọc sách, viết bài hay làm việc ban đêm cực thích. Uống xong đầu óc nhẹ mà đêm vẫn ngủ rất sâu.
Nói thật, càng làm dược liệu lâu tôi càng thấy nhiều thứ quý không nằm ở giá tiền. Mà nằm ở công sức chế biến. Một củ Hà thủ ô sống vài chục nghìn. Nhưng để thành mẻ Hà thủ ô đủ chuẩn uống được thì mất cả tháng trời, hao cả đống đỗ đen, củi lửa và công sức.
Cho nên giờ nhiều người hỏi:
“Sao trà Hà thủ ô của ông mắc thế?”
Thì thật ra tiền nằm ở thời gian và sự kiên nhẫn hết.
Chứ nếu làm kiểu hấp qua loa cho có màu đen thì dễ lắm. Nhưng uống vào người có ổn không thì… không biết.
Tôi thì vẫn quan điểm cũ thôi.
Thứ gì mình còn dám uống mỗi ngày thì mới dám đưa cho anh em dùng.
Trước kia thì tôi chỉ cho mỗi hà thủ ô vào túi lọc và đặt tên là Trà Hà Thủ Ô Fansipan, nhưng sau khi nghiên cứu cùng 3 vạn 9 ngàn chuyên gia thì tôi thấy kết hợp cùng đẳng sâm nữa thì cho ra 1 loại trà cực kỳ tốt, giúp bổ khí, bổ huyết, bồi bổ sức khỏe rất tuyệt vời. Và bây giờ đặt tên là Trà Sâm Hà Thủ Ô Đào Hoa Đảo.






