Nhà Thơ 16 Vợ – Phần 13: Cuộc tình với người đàn bà quý phái

Sau cuộc tình nhạt nhẽo với Vấn, Nguyễn Đăng Hành lại trở về căn hộ nghèo với xưởng mộc và lều thơ. Thế nhưng, một cuộc gặp gỡ định mệnh bên bờ đê sông Hồng đã đưa gã thợ mộc hâm dở bước vào cuộc tình đầy ngang trái với một người phụ nữ sang trọng, quý phái.

nha tho 16 vo nguyen dang hanh phan 13
Nhà thơ 16 vợ – Nguyễn Đăng Hành

Cuộc chạm trán định mệnh bên bờ đê

Mối tình với Vấn quả thực nhạt nhẽo như nhiều mối tình khác. Mục đích của Vấn là có một đứa con. Tôi thì sẵn lòng giúp đỡ. Xong việc thì hai người đôi ngả. Tôi lại trở về với xưởng mộc và lều thơ.

Một ngày, mùa thu 1998, tôi và một phó nhỏ (học trò nghề mộc) rủ nhau xuống Văn Giang tìm gỗ cho xưởng. Tôi đèo cậu học trò. Trên đường đi, thấy một người đàn bà đi từ phà Văn Đức lên. Cô nàng nhỏ nhắn, xinh xắn, tóc ngắn, môi đỏ, má son, sơ vin áo trắng, quần kaki Mỹ. Cô ta ăn mặc rực rỡ như một diễn viên, ca sĩ.

Thấy thế, phó nhỏ bảo:

– Cô kia ngon nhỉ?

– Ngon đếch gì.

– Em đố thầy làm quen được đấy. Đố thầy nói chuyện được với nó đấy.

– Mày xuống xe, để tao đuổi theo.

Tôi phóng xe đuổi theo. Cô nàng đang đi bộ ven đường. Tôi đi tà tà, hỏi giọng trịch thượng:

– Này cô bạn, cô đang có vấn đề gì đấy?

– Ông này vớ vẩn. Đi đi. Nói linh tinh!

– Xin lỗi cô. Cô hiện đang thất tình. Tình cảm rối loạn, gia đình bất an. Cô không nghe tôi, cô sẽ gặp tai nạn. Gia đình cô hiện đang gặp nạn rồi.

– Ông này cứ nói linh tinh!

– Xin lỗi nhé. Tớ giúp bạn một cách vô tư, không bao giờ xin một xu, một hớp nước cũng không thèm xin.

– Anh căn cứ vào đâu mà nói gia đình tôi đang gặp nạn? (Cô nàng mềm mỏng hơn và đi chậm lại)

– Chỉ cần bạn ngồi ngay bờ đê này tớ sẽ nói cho. Ở đây đông người qua lại, không sợ lừa đảo, hãm hiếp gì đâu nhé.

– Thật nhé! Không lừa nhé.

– Lừa sao được. Đầy người thế này.

– Quân tử nhé!

Nói rồi, cô nàng dừng xe, ngồi trên bờ đê với tôi. Tôi nhìn mặt phán:

– Không hỏi tuổi, không hỏi tên, không gặp lại nhé. Chỉ làm phúc cho bạn biết. Bạn đang có hạn rất lớn. Nếu không nhầm, bạn đã có chồng, đang rất cần con, nhưng lại không có con.

– Tôi tầm tuổi này mà không có con à? Sinh năm 1967 đấy anh ạ. Chức bà đến nơi rồi. Anh bảo gia đình tan nát chỗ nào?

– Bạn đã có chồng, nhưng chưa có con. Vợ chồng lại mâu thuẫn, bi đát lắm.

– Anh nói đúng. Chồng em đổ cho em không đẻ được. Em đi khám, bác sĩ bảo bình thường. Như vậy là không phải do em. Hiện em đang rất buồn.

– Bạn làm nghề gì?

– Em hiện là giáo viên.

– Xin lỗi bạn nhé! Đừng có lừa tớ!

– Sao anh nói thế?

– Bạn nói là ca sĩ, diễn viên tớ còn tạm tin, chứ nói là giáo viên tớ không tin.

– Thế em gặp nạn gì?

– Bạn không cẩn thận sẽ gặp tai nạn rất nặng. Bạn sẽ đâm vào vật gì đó, hoặc vật đó đâm vào bạn. Có thể là tai nạn giao thông.

Tôi cứ nhìn dáng vẻ, điệu bộ của cô nàng phán bừa, thế mà toàn trúng tim đen. Cô nàng tin điều tôi nói, tỏ ra cởi mở hơn, chủ động làm quen với tôi. Nàng hỏi:

– Nhà anh ở đây à?

– Không, tớ ở chợ Bún?

– Làng nào?

– Khoan Tế. Cậu cứ hỏi nhà thơ, thợ mộc, kẻ lắm vợ mà vẫn cô đơn thì ai cũng biết.

– Được, em sẽ đến.

Tôi định phóng xe đi, thì nàng quay lại gọi:

– Anh Hành ơi! Về nhà anh chơi đi!

– Được thôi. Lều thơ của tớ sẽ đón bạn.

Bí mật sau vẻ ngoài kiêu sa của người đàn bà quý phái

Tôi chở nàng thong dong về Khoan Tế. Phó nhỏ của tôi đi bộ từ phà Văn Đức về luôn nhà ở Xuân Quan. Về nhà, tôi bảo:

– Đây nhé, xưởng mộc nhé, cưa đục đủ cả nhé. Xin lỗi em, anh còn khổ hơn em ngàn lần, buồn hơn em trăm lần. Em còn có chồng, có gia đình, chứ anh tưởng như lắm vợ, nhiều con, mà thực ra chẳng có có vợ nào, con nào. Người ta bảo anh là Hành điên, nhà thơ hâm.

– Anh làm thơ cơ á?

– Đây nhé, thơ đây. Nguyễn Đăng Hành, hồ sơ đầy đủ. Bút danh Kinh Thi. (Tôi vừa nói, vừa lôi một chồng sổ, cả ngàn bài thơ khoe với nàng)

Tôi bốc phét ba hoa khoảng 1 tiếng thì nàng đòi về. Chia tay ở cổng, nàng bảo:

– Lúc khác em quay lại.

– Xin lỗi nhé, không bao giờ có lần 2 đâu. Tớ là thầy rồi nên tớ biết. Không có đâu.

– Không dám hứa là có lần 3, nhưng chắc chắn lần 2 em sẽ đến.

Cô nàng về, tôi cũng quên luôn buổi gặp gỡ đó. Chẳng ai tin một cô gái sang trọng như thế sẽ tìm gặp nhà thơ, thợ mộc nghèo hèn ở chốn quê này.

Không ngờ, thứ 7 nàng đến, mang theo rất nhiều quà cáp. Cô nàng nói những chuyện khiến tôi ngã ngửa:

“Nói thật với anh nhé. Gia đình em đứng đắn đàng hoàng. Em là Diễn. Cậu em là quan chức to lắm, anh không thể tưởng tượng được đâu. Bố chồng em là cục trưởng. Cuộc hôn nhân của chúng em là do gia đình sắp đặt. Lấy nhau rồi em mới biết ông chồng của em bị đơ, lẩm cẩm. Anh ấy cao to, đẹp trai, nhưng lại bất lực, không có con được. Lỗi do anh ấy chứ không phải do em. Dù vậy, nhưng gia đình anh ấy cứ chửi vô phúc lấy phải em, loại tịt đẻ, nên em chán lắm. Hôm gặp anh là em định đi tự tử đấy. Em định đâm đầu xuống sông Hồng cho xong chuyện nhưng lại gặp anh. Hôm đó, em không định đâu đâu, cứ đi một cách vô hồn. Sau gặp anh, em mới đi theo anh. Trò chuyện với anh em mới trấn tĩnh lại.”

Tôi trả lời:

– Anh cũng nói thật với em, anh chỉ là thằng nhà thơ quèn, chứ có biết tướng số gì đâu. Thấy tâm trạng em vậy thì anh đoán mò, không may mới trúng.

“Vợ chồng đểu” và bản hợp đồng tình cảm

Hôm đó, xưởng mộc không có phó nhỏ nào. Chúng tôi nói chuyện tình cảm, chia sẻ. Diễn ra chợ Bún mua đồ về nấu nướng, chúng tôi ăn uống linh đình. Ăn xong, Diễn ngửa ván bài:

– Đây anh nhé, thẻ cơ quan của em đây, sổ khám bệnh của em đây, không sợ bị Sida đâu nhé. Nhà anh thì không có gì để em lừa đâu. Em đang chán chồng, chán gia đình, nên anh cho em ở với anh một đêm.

Thế là chúng tôi ngủ với nhau. Sớm hôm sau, tờ mờ sáng, chưa ai dậy, Diễn rời khỏi nhà tôi.

Chuyện của Diễn cứ như bịa. Tôi đã thử đi tìm hiểu quanh nơi Diễn ở, thì quả đúng như vậy. Diễn thuộc gia đình danh giá, toàn quan lớn. Từ đó, cứ sau một tuần làm việc, tối thứ 7 Diễn đến nhà tôi ở. Sớm thứ 2 Diễn lại về Hà Nội đi làm.

Tôi hứng thú làm bài thơ “Em và anh” tặng Diễn:

“Ơi em tràn bát nước đầy” “Long lanh sóng sáng trao tay kẻ khờ” “Anh đây là kẻ khát khô” “Tung trời cát bụi mịt mờ lạc hoang” “Ơi em phượng cháy rực tràn” “Còn anh sen rạc cúc tàn kề đông” “Đất trời sao nỡ bất công” “Âm dương bất túc mà không bù trừ” “Để đời nghẹn miếng tương tư”.

(Tập Thơ hỏi, NXB Lao Động)

Bà mẹ tôi suốt ngày sang nhòm ngó, đá xéo, chửi đểu. Bà hết chửi tôi là kẻ điên, thằng khùng, chuyên lừa đảo đàn bà, dâm tặc, lại quay sang chửi Diễn là cave, đĩ thõa, cướp chồng thiên hạ.

Tôi thấy tội nghiệp cho Diễn. Để bà mẹ khỏi chửi, làng xóm không nói ra nói vào, chọc đểu, nên tôi làm vài mâm cơm, gọi bạn thơ, bạn thợ, anh em bộ đội, vài người trong gia đình đến ăn uống, gọi là lễ ra mắt.

In bữa ăn, ông em tên Tửu của tôi bảo:

– Hôm nay là ngày cưới đểu của ông anh.

Diễn cũng không vừa, bảo:

– Từ nay chú Tửu gọi tôi là chị nhé. Gái có chồng rồi không được mắt la mày xéo chị nhé!

Cả mấy mâm cơm cười rộn rã. Thế là tôi và Diễn thành “vợ chồng đểu”. Cưới xong, Diễn lại chơi bài ngửa:

– Mục đích của em là chỉ xin anh đứa con thôi nhé. Gia cảnh nhà em thế, không thể bỏ chồng được. Không thể lấy anh được. Anh tốt với em thì cho em đứa con, để em không mang tiếng là tịt đẻ.

– Tớ sẽ giúp cậu có đứa con, nhưng nói trước là không ở với nhau nhé. Tớ hâm, tớ dở, không ở với ai được đâu.

Đoạn kết giông bão và sự trốn chạy của nhà thơ hâm dở

Thời gian sau, Diễn có bầu. Diễn vác bụng bầu đến gặp tôi bảo:

– Em có bầu với anh rồi. Giờ em quyết bỏ chồng để về với anh. Bọn em giải quyết xong chuyện ly dị rồi. Bán nhà được 60 cây vàng. Em mang 30 cây về xây nhà ở với anh.

– Không được. Ngay từ đầu anh đã nói anh chỉ giúp em có được đứa con. Nếu làm thế thì khác gì anh đi cướp vợ người khác, phá hạnh phúc của người khác à? Anh không đồng ý với điều em muốn. Tự do của anh bạc tỷ cũng không mua được.

– Anh là kẻ khốn nạn, là kẻ lừa đảo!

– Em đừng nói vậy. Ngay từ đầu anh và em đã nói rõ còn gì. Nếu em nói chuyện lừa đảo, thì chính em mới là người đi lừa anh.

Sau đó, Diễn khủng bố tôi suốt mấy tháng trời. Lần nào gặp, Diễn cũng dọa giết tôi. Diễn viết thư chửi tôi là thằng hèn, thằng hâm. Diễn còn dọa nếu tôi đi với bất kỳ bà vợ nào, đi lại với cô nào, cô ta sẽ thuê người giết tôi.

Sợ quá, tôi về Hải Dương, lánh nạn ở nhà Lương suốt mấy tháng trời. Tính Diễn nóng nảy như đàn ông. Tôi làm bài thơ thế này:

“Tính em như thể ông Trời” “Khi mưa khi nắng khi thời bão giông” “Khi êm ả, lúc đùng đùng” “Khi nóng, khi mát lạnh lùng vần xoay” “Để anh khổ sở ngất ngây vui buồn” “Em là kết quả ngọn nguồn” “Quyền như thượng đế tạo muôn sắc màu” “Nắng chiều đêm lạnh mưa ngâu” “Bão giông sấm chớp trống chầu điểm canh” “Để em mãi mãi gần anh”.

(Bài Tính em – tập Thơ hỏi, NXB Lao Động)

Diễn sinh một cậu con trai kháu khỉnh. Có được đứa con đẹp, Diễn không cần lấy chồng nữa. Hai mẹ con sống trong một biệt thự. Cuộc sống của mẹ con Diễn vui vẻ, hạnh phúc hơn tôi nhiều.

(Còn nữa)

– Nhà báo Phạm Ngọc Dương –


Để lại một bình luận

Bài viết liên quan

Liên hệ