Thất tình, say xỉn và trượt dài trong những vần thơ điên khùng, nhà thơ Nguyễn Đăng Hành lại một lần nữa được người “vợ hờ” tìm cách “giải cứu” bằng một mối duyên mới. Thế nhưng, đằng sau đám cưới rình rang tại vùng quê Hưng Yên lại là một sự thật cay đắng: người đàn bà ấy đến với ông chỉ để tìm kiếm một đứa con.
Thấy tôi thất tình, rượu chè, bê tha với thơ ca, hò vè, Lương đã lôi tôi về Hải Dương. Một lần nữa, Lương muốn tách tôi khỏi những bạn thơ. Tôi “đầu hàng” Lương bằng cách chuyển về Hải Dương sống. Tuy nhiên, tôi vẫn tương tư Tuyến. Hình ảnh Tuyến không thể dứt khỏi đầu. Tôi càng làm thơ nhiều hơn, điên khùng nhiều hơn. Tôi say rượu, chửi cả chú ruột Lương, đòi đánh cả anh trai Lương, những người đòi cướp mảnh đất do tôi khốn khổ cả năm trời mới lập được. Chửi bới chán, tôi cởi phanh áo đề nghị ai thích thì xông vào giết Đăng Hành. Đăng Hành không chống cự.
Thấy tôi vì tương tư, mà bê tha quá thể, nên Lương tính kiếm cho tôi một cô vợ, để ổn định lại tinh thần cho tôi. Lương đã lên Phụng Công (Văn Giang) gặp vợ chồng Tuấn và Tư. Lương dặn Tuấn là có ai nhỡ nhàng thì giới thiệu cho Hành.

Cuộc gặp gỡ với người phụ nữ “có tướng thập sát”
Thời gian sau, Tuấn biên thư về nói rằng đã kiếm được một cô, tên là Lễ. Lương đã tìm lên thăm nhà cửa, xem mặt người đàn bà ấy. Lương nói rõ với người đàn bà ấy:
– Anh Hành có vợ rồi, rất nhiều vợ, nhưng hiện không sống với bà vợ nào. Anh ấy cần người phụ nữ để hồi tỉnh, tập trung làm ăn.
Lễ không nói gì, mà gật đầu đồng ý.
Theo hẹn, tôi lên nhà Tuấn. Lễ đã ở nhà Tuấn từ sáng, đi chợ, nấu nướng cùng với Tư. Lễ xấu, thô kệch. Tôi ngồi uống rượu với Tuấn. Cô nàng vừa ăn, vừa nhòm tôi. Lễ ghé vào tai Tư thì thầm, nhưng tôi nghe rõ:
– Đẹp trai nhỉ.
Rồi cười rinh rích. Trong đầu tôi nghĩ cô nàng này bị hâm hấp. Ăn xong, tôi hỏi:
– Lương, Tú nói chuyện với anh và em rồi. Ý em thế nào?
Cô nàng bảo:
– Em thích anh lắm. Lần đầu tiên gặp anh, em đã thích anh rồi.
Nói xong, hai má cô nàng đỏ ửng như gái mới lớn. Tôi lạnh cả sống lưng. Lương bắt tôi đến nhà Lễ để tìm hiểu, nhưng tôi từ chối, tính bài chuồn luôn. Mấy hôm sau, bực dọc trong người, tôi phóng xe máy lên gặp vợ chồng Tuấn – Tư:
– Sao chúng mày giới thiệu cho tao đứa vừa dần, vừa dở hơi thế hả?
– Anh đừng hiểu nhầm. Nó không hâm đâu. Nó là đứa chịu khó làm ăn. Tính nó nhà quê, thô kệch, không biết ăn nói thôi. Nó có nhà, có đất, anh lấy nó về làm ăn, thì sẽ tốt cho cả hai. Từng này tuổi rồi, anh kiếm chỗ ổn định đi là vừa.
– Không bao giờ. Tớ không phải món hàng. Tớ sợ chết lắm. Cô ấy có tướng thập sát. Thôi, tha cho tớ nhé.
Quả thực việc cho cô ta một đứa con cũng không phải khó khăn gì với tôi, nhưng nhìn tướng sát phu, tôi hoảng, không giúp được. Vả lại, thời điểm đó tôi cần có một gia đình thực sự.
Mối duyên với cô gái bán hoa quả tuổi 40
Thời gian sau, vợ chồng Tuấn lại gọi Lương lên. Lương về khoe Tuấn đã tìm được một cô, tên là Ngà, sinh năm 1961. Nhà cô này toàn người gia thế, có địa vị. Ngà ở xã Phụng Công, cùng xã với Tuấn và Lễ.
Gặp Tuấn xong, Lương đã trực tiếp gặp Ngà, nói rõ hoàn cảnh lắm vợ, nhiều con, nhưng vẫn cô đơn một mình của tôi. Nghe xong, Ngà không lăn tăn gì, mà gật đầu luôn. Tôi cùng Lương lại khăn gói quả mướp lên nhà Tuấn. Vợ Tuấn là Tư đi gọi Ngà sang. Ngà không xinh, răng vổ, nhưng to cao, khỏe mạnh, nói chuyện thưa gửi lễ phép, không có tính mắt trước mắt sau, là người đàng hoàng. Nhìn Ngà, tôi chấm điểm ngay. Tôi nói luôn:
– Anh là Hành đây. Còn đây là vợ anh. Nói là vợ, nhưng thực ra anh chỉ lánh nạn ở nhà Lương mà thôi, không thể ở nhà Lương được. Em cũng không ở nhà anh được đâu. Mẹ anh, họ hàng anh luôn tìm cách phá rối. Em có ở đó cũng không yên ổn được. Nếu em đồng ý, thì em cứ tạm thời ở nhà em, anh ở nhà anh. Chúng mình cũng không xa nhau lắm, đi lại như vợ chồng là được.
– Chị Lương cũng nói điều đó với em rồi. Em nghĩ ở đâu cũng chẳng quan trọng. Em đồng ý với phương án của anh.
Hôm sau, theo lời mời, tôi tìm đến nhà Ngà. Ngà có nhà ở trong xóm, nhưng gia đình xây cho một cái quán ở mặt đường, để Ngà bán hoa quả. Ngà bảo rằng, cô đã học hết lớp 12, nhưng học cho có, chứ tiếp thu chậm. Ngà từng có mối tình với một đồng chí công an. Anh này cùng quê. Hai bên gia đình đã dạm ngõ, nhưng sau đó, anh này chuyển công tác vào miền Nam. Ngà đã theo vào tận trong đó, ở với người tình. Tuy nhiên, ở thời gian thì Ngà bỏ ra, hai người chia tay. Lý do là anh này bất lực, không có khả năng tình dục. Ngà lại lãnh cảm, không có ham muốn gì, nên không sống được với nhau. Về quê, buồn chán, ít giao lưu, cứ ru rú trong nhà nên 40 tuổi mà chưa có mảnh tình vắt vai. Gia đình làm cho cái quán, ra mặt đường bán hàng, vừa kiếm ăn, vừa tạo cơ hội để kiếm chồng. Hôm đó, tôi và Ngà trò chuyện ở quán đến nửa đêm. Ngà bảo yêu tôi ngay từ cái nhìn đầu tiên. Thế là đêm đó, tôi ngủ lại quán cùng Ngà. Hôm sau, sớm tờ mờ, khi làng xóm chưa dậy, thì tôi chui ra khỏi quán để về.
Đám cưới kỳ lạ và lời phát biểu “có một không hai”
Mấy hôm sau, tôi xuống Hải Dương gặp Lương, bàn tính với Lương là phải cưới gấp. Ngủ với Ngà mấy lần, mà nàng không có ham muốn gì, cũng không thấy nàng nhắc đến chuyện cưới xin, nên tôi trộm nghĩ nàng chỉ muốn có được đứa con. Xuống nhà Lương, Lương đưa cho tôi lá thư của Ngà. Trong thư, Ngà nói với Lương là rất yêu tôi, gia đình đã đồng ý tuyệt đối. Nếu anh Hành quyết cưới, thì gia đình sẽ làm một ngôi nhà rộng rãi hơn. Cưới xong ở tạm ngôi nhà đó, rồi tính tiếp. Mẹ Ngà cũng hứa, cưới xong sẽ cho mấy trăm mét đất ở chân đê, có thể mở xưởng mộc to đùng.
Ngày cưới, nhà gái tổ chức vô cùng long trọng, mấy chục mâm cỗ. Nhà trai gồm có chú rể Đăng Hành, bà vợ hờ Lương cùng mấy nhà thơ Nguyễn Thành, Nguyễn Chấn, các thợ mộc… Nhà thơ Nguyễn Thành thay mặt nhà trai phát biểu chẳng giống ai:
– Chú Hành là trai nhỡ nhàng. Cái đầu bị trúng mảnh bom, sập hầm, nên không còn chuẩn, lại bị sốt rét ác tính nên tính nết thất thường. Gia đình chú ấy lại lục đục. Cưới nhau rồi, hai người sẽ gặp nhiều khó khăn, sóng gió, nên mong gia đình thông cảm…
Sau này tôi hỏi:
– Sao ông phát biểu buồn cười thế?
Thì ông Thành bảo:
– Tao sợ mày lại lừa đảo, bỏ nó, nên phát biểu thế cho chắc ăn, chứ gia đình họ tìm giết tao à?
Một vị cấp tướng trong quân đội bên nhà Ngà cũng thay mặt cả họ phát biểu ý kiến:
– Không chỉ cháu tôi thua thằng Hành, mà cả họ nhà tôi đều chịu thua thằng Hành. Nói đùa vậy thôi, chứ hai bên đều thông cảm cho hai đứa. Nó thương cái Ngà thì chịu khó làm ăn, xây dựng hạnh phúc.
Sự thật phũ phàng đằng sau ước muốn “kiếm một đứa con”
Cưới xong, tôi không xuống nhà Lương nữa. Tôi về Khoan Tế ở. Cứ vài hôm ở nhà, vài hôm ở nhà vợ mới. Thời gian ngắn sau thì Ngà mang bầu và sinh một cô con gái kháu khỉnh, ai cũng bảo giống bố như đúc. Tôi dựng lại xưởng mộc tại nhà mình, quyết tu chí làm ăn. Tuy nhiên, xưởng mộc không có khách, vì tôi đã bị mất uy tín. Ngà động viên nhiều lần, nên tôi chuyển xưởng mộc về nhà vợ ở Văn Giang.
Tuy nhiên, từ ngày Ngà có con, thì thái độ mọi người trong nhà đổi khác. Không ai thích tôi chuyển về ở với Ngà. Bà mẹ vợ tỏ rõ thái độ lạnh nhạt, thường nói xỏ nói xiên. Tuấn là người động viên tôi nhiều nhất, giúp đỡ dựng xưởng để làm ăn. Khi tôi hạ mấy cây hồng xiêm và cây khế, để dựng lán làm mộc, bà đã sang chửi rủa thậm tệ. Tôi không nói gì, bà càng chửi to. Tôi sang nhà Tuấn trách mặt bà mẹ vợ. Ngà theo sang bảo:
– Anh thông cảm, mẹ em không đồng ý cho anh về, cũng không đồng ý cho anh làm mộc ở đây. Em rất yêu anh, mong anh về ở với mẹ con, để có vợ có chồng, con có cha, nhưng mẹ như vậy… Khi nào mẹ mất thì anh hãy về đây.
– Tuấn chứng kiến đấy nhé. Bao giờ mẹ nó chết thì tớ về nhé! – Tôi nói như vậy.
Ngay hôm sau, tôi chuyển xưởng mộc về lại nhà mình, làm ăn lìu tìu, đủ sống. Tôi không gặp lại Ngà, cũng không gặp lại những người trong gia đình ấy nữa. Thời gian sau, bà mẹ vợ tìm xuống làm lành, nhưng tôi quyết tâm không quay lại. Sau này, tôi mới hiểu, khi về đó, làng xóm, họ hàng, anh em dèm pha, rằng: “Thằng đó nó về đây tính chuyện cướp đất, cướp nhà, chứ làm mộc gì nó. Nhà cửa nó có nó không ở, nó về nhà vợ thì phải có mục đích”. Những lời dèm pha đó từng ngày đến tai những người trong gia đình, khiến họ tin là thật. Khi tôi chuyển xưởng mộc về, không thèm qua lại nữa, tuyệt giao, thì họ mới hiểu tôi không có tính tham lam như họ nghĩ.
Thực ra, tôi cũng có thể quay lại, nhưng tôi biết rằng, Ngà cũng không có tình yêu, không có cảm xúc gì cả. Sống với nhau mấy năm, nhưng Ngà không có ham muốn gối chăn. Mục đích của Ngà chỉ là kiếm một đứa con mà thôi. Có được con rồi, Ngà trở nên lạnh nhạt hơn, không cần thiết gì gã nhà thơ lêu lổng như tôi nữa.
(Còn nữa)
Tác giả: Phạm Ngọc Dương – Ghi theo lời kể của Nguyễn Đăng Hành



