Nhà Thơ 16 Vợ – Phần 8 : Lời thú…

Là thợ mộc, nhưng tôi lại có đầu óc của một “điệp viên”, hay để ý mọi thứ xung quanh. Khi đi đường, thấy đàn bà con gái đi lang thang, có vẻ bất thường, tôi luôn tò mò tìm hiểu nguyên nhân. Phần lớn đàn bà mang dáng vẻ ấy đều là thất tình, bị chồng bỏ… Tôi cũng là kẻ bị vợ bỏ. Gặp hoàn cảnh đáng thương thì giúp đỡ, thậm chí móc hết tiền cho.

Người vợ 86 kg và sự mất tích bí ẩn

Năm 1989, “cưới” Vân được vài tháng, một lần, trên đường đi làm về, gặp một phụ nữ to béo phốp pháp đang lạch bạch từ ga Gia Lâm đi ra. Tôi đạp chiếc xe Thống Nhất lại gần hỏi:

Đi đâu mà tay xách nách mang thế bà béo?

Không giúp người ta một tay, hỏi cái gì mà hỏi.

Giúp thì giúp.

Tôi và cô nàng phốp pháp rẽ vào quán nước ngồi trò chuyện. Kẻ bị vợ bỏ, kẻ bị chồng đá, nên chỉ biết hoàn cảnh của nhau đã nhanh đồng cảm lắm. Cô giới thiệu tên Mận, sinh năm 1958, kém tôi 4 tuổi. Mận kể:

“Em quê ở Thuận Thành, gần chợ Dâu. Nói thật với anh, trước em không mập thế này đâu, chỉ có 50kg thôi. Em lấy chồng, là giám đốc một xí nghiệp xây dựng hẳn hoi. Chẳng biết do nó hay do em, mà lấy nhau mấy năm không đẻ được. Đã thế cơ thể cứ phì nộn. Đang từ 50kg, tăng một mạch lên 86kg. Không đẻ được lại béo như lợn nên thằng chồng nó đá. Nó kiếm con khác rồi anh ạ. Giờ em ở quê. Bố dựng cho ngôi nhà, chia cho 6 sào ruộng, một ao cá.”

Bốc phét!

Thật đấy anh ạ!

Ruộng vườn nhiều thế không làm mà ăn, dở hơi đi buôn bán sương gió làm gì.

Nhưng từ bé em không phải làm ruộng nên em không làm được. Thế mới phải đi buôn phường bán bè thế này chứ. Thân gái dặm trường, ai muốn vất vả thế này đâu.

Tớ chả tin.

Không tin thì về nhà em.

Ngại đếch gì mà không về.

Cô nàng Mận nặng quá. Tôi đạp xe rạc cẳng, vừa đi, vừa nghỉ phải chục tăng mới tới nhà Mận. Lúc đó đã 7 rưỡi đêm. Mận có ngôi nhà nhỏ, nhưng vườn rộng, ao lớn. Mẹ đã mất từ lâu, bố là ông từ trông đền. Mận có anh trai và em gái, đều khá giả, thành đạt. Mận thì thật thà, chất phác. Đêm đó, ăn uống xong, tôi ngủ tại nhà bố Mận. Căn nhà 5 gian rộng thênh thang. Hôm sau tôi dậy sớm kịp về đi làm. Tôi để lại địa chỉ cho Mận. Mận hứa sẽ tìm đến nhà tôi.

Hai tháng sau, đi buôn chuyến về Hà Nội, Mận đã tìm đến làng Khoan Tế thăm lều thơ của tôi. Mận đi chợ nấu nướng. Ăn trưa xong, không thấy Mận đòi về. Mận bảo ở đây chơi mấy ngày, rồi đi tiếp Lạng Sơn lấy hàng. Mận tiết lộ:

“Thú thực với anh, em vẫn ham muốn như những phụ nữ bình thường khác, nhưng ông chồng thì không những bất lực, mà của quý lại bé xíu như của đứa trẻ lên 10. Từ ngày em béo ú, bụng một đống mỡ, ông chồng không biết “xoay xỏa” thế nào. Của hắn không cho vào trong người em được, toàn xuất ra ngoài. Thế mà nó đổ lỗi không con cho em. Em nói thẳng thế này, mong anh giúp em có được đứa con, để em lấy lại danh dự, cho thằng chồng và người nhà nó mở mắt.”

Giúp em thì dễ, nhưng nói thật với em là anh đã có vợ, thậm chí là mấy vợ rồi, không cưới em được nữa. Em cũng không ở đây được đâu. Mẹ anh gớm lắm. Lát nữa bà ấy sẽ sang dòm ngó cho mà xem.

Em cũng không dám đòi hỏi gì ở anh. Chỉ cần anh giúp em và gia đình em đẹp mặt là được.

Thời gian sau, tôi đèo Mận về Thuận Thành. Ngay buổi ra mắt, tôi và Mận đã nói thẳng là chỉ muốn qua lại, để Mận kiếm đứa con, chứ hoàn cảnh của tôi không cho phép lấy vợ nữa. Không ngờ bố và anh trại Mận đều đồng ý. Tuy nhiên, vì bố là ông từ trông đền, anh trai, em gái là cán bộ, Đảng viên, nên yêu cầu phải có mâm lễ, cưới hỏi cho đàng hoàng.

Hôm cưới, chỉ mình tôi có mặt. Mọi người ăn uống vui vẻ, thái độ cảm thông. Thỉnh thoảng tôi đạp xe lên Thuận Thành, ở với Mận vài ngày. Tranh thủ lúc chưa buôn chuyến, Mận về xưởng mộc với tôi. Đi lại 1 năm thì Mận sinh cậu con trai kháu khỉnh. Thế nhưng, đột nhiên Mận mất tăm mất tích. Đến bây giờ tôi vẫn không biết Mận ở đâu. Thi thoảng có việc qua Bắc Ninh, tôi tò mò rẽ vào nhà “bố vợ” dò hỏi, song Mận vẫn biệt tăm biệt tích. Người thì bảo Mận sang Trung Quốc lấy chồng, người bảo cô đã chết ở nơi khác.

Chuyện tình với nàng bán cá chợ Sài Đồng

Hồi đó, tôi thường ra chợ Sài Đồng mua đồ ăn về cho phó nhỏ. Tôi hay mua cá của Tú. Cô hàng cá này sinh năm 1956, kém tôi 2 tuổi, khá xinh, cười duyên, mắt lúng liếng. Tú thường bán cho tôi với giá rẻ. Mua bán với nhau nhiều lần, mỗi lần hỏi một câu, tôi biết nhiều về gia cảnh của Tú. Tú từng có chồng, có một con. Chồng Tú là lái xe, đã chết tai nạn mấy năm trước. Nhà tú danh giá. Anh em đều làm cán bộ cấp huyện. Riêng Tú ít học, nên lấy chồng sớm. Quê Tú ở mãi Bình Giang (Hải Dương). Sáng sớm Tú mang cá lên Hà Nội bán, chiều lại về.

Một hôm, giáp Tết, Tú vào nhà tôi, xách theo con gà sống, bảo gà nuôi được. Tôi xúc động lắm. Lần đầu trong đời có người đàn bà biếu gà. Tôi mời Tú ở lại ăn cơm cùng nhóm phó nhỏ. Ăn xong, Tú bắt xe về Hải Dương. Lúc chia tay, Tú bảo:

Hoàn cảnh anh thế này khổ lắm, nên tìm người giúp đỡ. Nếu cần, để em tìm giúp cho.

Tôi gật đầu đồng ý để Tú giúp, nhưng thực tâm tôi cũng thấy mến Tú.

Ra Giêng, tôi đạp xe về tận Bình Giang thăm Tú. Bố Tú đã chết từ lâu. Mẹ ở với anh trai. Tú có nhà riêng. Gia đình anh trai nấu nướng mời cơm. Ăn xong, bà mẹ nói luôn:

Anh biết đấy, cái Tú có chồng rồi, có con rồi. Gia đình tôi là cán bộ, tri thức. Mỗi nó học hành không đến chốn nên khổ. Tôi cương quyết không đồng ý cho anh và nó có quan hệ sâu sắc.

Anh trai Tú tiếp lời:

Tôi thì không ngăn cản nhưng cũng không ủng hộ. Cô chú có mối quan hệ thế nào thì tùy cô chú. Lớn rồi tự chịu trách nhiệm.

Lừa dối, tan vỡ và cuộc hội ngộ bất ngờ

Ăn xong, tôi đạp xe về Hà Nội. Tôi cũng không quan tâm nhiều đến mối quan hệ giữa tôi và Tú nữa. Nhưng Tú vẫn thường xuyên rẽ qua nhà tôi, quản lý đám thợ giúp tôi. Thời gian đó, suốt cả năm, tôi và Lương không gặp nhau. Lương sống ở Sặt, tôi ở Hà Nội. Tôi nói với Tú là đã thôi Lương. Nghĩ tôi đã tự do tuyệt đối, nên Tú tấn công tôi. Dù tiếp xúc nhiều, nhưng giữa tôi và Tú không hề có chuyện thể xác. Tú rất đứng đắn, giữ khoảng cách. Một lần, Tú bảo:

Em nói thẳng tưng với anh thế này. Em thì đã từng có chồng con rồi. Hoàn cảnh thì anh cũng đã thấy. Nếu anh đồng ý thì về với em. Làm xưởng mộc ở dưới nhà em cũng được. Em sẽ cấp vốn cho anh.

Không được. Mẹ em không đồng ý, anh em cũng không ủng hộ. Mà anh cũng không thích về đó.

Anh em thì không vấn đề gì. Mẹ thì em sẽ thuyết phục được.

Tôi hứa bừa với Tú những điều Tú muốn. Tháng sau, Tú lên báo với tôi:

“Mẹ em đã xuôi rồi, nhưng bà bảo nếu tổ chức cưới bà sẽ không đến dự. Em sẽ làm vài mâm, chỉ có mấy bà chị, mấy bà thím đến thôi.”

Tháng sau, tôi mang lễ xuống Hải Dương. Trong nhà chỉ có 20 người đang ăn uống. Đám cưới diễn ra giản dị và chóng vánh. Tôi ở lại nhà Tú vài ngày mới lên Hà Nội. Đi lại vài lần thì Tú mang bầu, sinh thằng cu. Thế là Tú đã có đủ cả nếp lẫn tẻ.

Thời điểm tôi quen Tú, rồi tổ chức đám cưới, là lúc tôi và Lương đã tính chuyện chia tay vì mâu thuẫn với gia đình Lương chuyện tranh chấp đất cát. Thế nhưng, những giận dỗi bị thời gian xóa nhòa, tôi và Lương lại làm lành. Thi thoảng tôi vẫn tạt qua nhà Lương thăm con. Thậm chí, hôm ở nhà Lương, hôm ở nhà Tú, vì hai bà cùng huyện Bình Giang cách nhau chưa đầy 10 cây số.

Một hôm, Tú lên nhà tôi ở Sài Đồng. Cơm trưa xong thì cả hai lăn ra ngủ. Tôi đang thiu thiu, thấy ai véo nhói ở mông. Ngó ra cửa sổ, thấy bóng người. Tôi chạy theo, hóa ra là Lương. Tôi từng nói với Tú là đã chia tay với Lương, nhưng lại giấu nhẹm chuyện mới làm lành với Lương. Tú giận tôi nói dứt khoát:

“Em không ngờ anh lại nói dối em. Từ nay anh đường anh, em đường em, coi như hai người không quen biết. Em đẻ con em nuôi, không cần anh trách nhiệm gì cả.”

Từ đó, tôi không gặp lại Tú nữa.

Cách đây mấy năm, đang đi xe máy, bỗng gặp một phụ nữ đi bộ ngược chiều. Thấy quen nên tôi dừng xe hỏi:

Bà này quen thế. Gặp ở đâu ấy nhỉ?

Cái ông Hành này, chỉ nhanh quên, vợ mình còn không nhớ.

Ơ, đứa nào nhỉ? Quen quá mà không nhớ.

Em Tú đây mà.

Ở nhỉ. Tớ điên rồi, thần kinh rồi, không nhớ được đâu.

Tôi chở Tú đi bỏ mối gạo mấy chỗ. Tú kể đã bỏ nghề buôn cá, chuyển sang buôn gạo. Chia tay tôi vài năm thì Tú lấy một anh thợ mộc, có thêm một đứa con nữa. Cuộc sống cũng khấm khá, có của ăn của để. Con cái khôn lớn, học giỏi.

Tôi chở Tú ra đường 5. Tú bắt xe về Hải Dương. Tôi thực lòng mừng cho Tú.

(Còn nữa)

Tác giả: Phạm Ngọc Dương (Ghi theo lời kể của Nguyễn Đăng Hành)


💬 Bình luận của mọi người

Để lại một bình luận

Bài viết liên quan

Liên hệ