Nhà Thơ 16 Vợ – Phần 16: Chuyện cô vợ duy nhất không có con

Thất vọng sau cuộc hôn nhân thứ 15 mang cảm giác bị lừa dối, nhà thơ Nguyễn Đăng Hành vẫn không nguôi ý định tìm kiếm một người vợ thực sự. Nhưng cái duyên trớ trêu lại đưa ông đến với một người đàn bà tàn tật khao khát làm mẹ, dẫn đến một đám cưới có “một không hai” và kết cục bất ngờ nhất trong số 16 cô vợ.

Thú thực, vụ cưới Chiên, tôi và cả họ mình có cảm giác như bị lừa. Rõ ràng, họ hàng Chiên, ngay cả Chiên nữa, chỉ muốn có được đứa con mà thôi. Không gì khác ngoài đứa con. Không tình yêu. Tôi cũng đã coi đám cưới này là một thất bại. Nhưng tôi cũng muốn giúp Chiên, trong hoàn cảnh xã hội này chẳng thằng nào dũng cảm làm Đôn-ki-hô-tê như tôi. Vì mang cảm giác bị lừa, thất bại trong cuộc hôn nhân này, nên tôi vẫn không nguôi ngoai tư tưởng tìm kiếm một bà vợ thực sự.

Cuộc gặp gỡ tình cờ ở quán bia và ngôi nhà của ông tổ trưởng tổ thơ

Cưới nhau một tuần, Chiên đưa tôi đi xem bói ở xã Dương Quang, cùng huyện Gia Lâm, cách nhà tôi chừng 10 cây số. Bà cô của Chiên là thầy bói, thầy cúng nức tiếng trong vùng. Tôi cũng có bà chị ruột, tức bà Kỷ, là thầy bói, ở cạnh nhà tôi. Tôi ghét trò bói toán, nên không tham gia, mà đi lang thang ra ngoài chờ.

Tuy nhiên, hôm đó người xem bói kéo đến quá đông, có đến vài chục người đứng lố nhố ngoài sân chờ đến lượt. Tình hình này thì có vài tiếng nữa cũng chưa xong cái việc mê muội kia, nên tôi lang thang dạo chơi ra con đường liên xã. Đi một đoạn thì thấy quán bia vắng khách. Tôi tạt vào quán, gọi cốc bia, đĩa lạc nhâm nhi. Chả hiểu sao uống mãi không hết cốc bia. Tôi hỏi chủ quán:

— Ở đây có nhà thơ, hoặc có ai làm thơ không, để tôi mời ra uống bia, đàm đạo chuyện thơ ca?

Bà chủ quán suy nghĩ một hồi rồi bảo:

— Xóm này nhiều người làm thơ lắm. Còn có cả tổ thơ cơ. Thơ của ông tổ trưởng tổ thơ là hay nhất.

Tôi hỏi địa chỉ rồi đi tìm ông tổ trưởng tổ thơ. Ngôi nhà khang trang, cổng mở toang, nhưng ông nhà thơ cấp xóm này lại đi vắng. Tôi ngó gian nhà dưới, thì thấy đám học trò đang cắm cúi viết chữ. Cô giáo thọt chân, đi lại ật ưỡng. Cô ra cửa chào tôi lễ phép. Tôi bảo cô cứ tập trung dạy học đi. Cô dặn tôi cứ đi chơi, một tiếng nữa quay lại thì bố cô sẽ về.

Tiếng sau, bà vợ hờ của tôi vẫn chưa làm xong việc cúng bái, lễ lạt, nên tôi lại tìm vào nhà ông tổ trưởng tổ thơ. Tôi và ông trao đổi chuyện thơ ca được chừng nửa tiếng thì ông kêu có hẹn, nên đi luôn, hẹn gặp tôi vào dịp khác.

Lúc này, cô con gái tật nguyền của ông cũng vừa dạy học xong, lên nhà mời nước tiếp chuyện tôi. Cô giáo giới thiệu tên Thành. Thành bị thọt chân từ bé, đi lại khấp khểnh. Thành đã tốt nghiệp đại học sư phạm, tuy nhiên bị tật nguyền nên không xin được việc. Thành mở lớp dạy thêm tiếng Anh ở nhà, kiếm thêm đồng ra đồng vào, với lại có công việc để đỡ buồn. Anh em Thành toàn tiến sĩ, thạc sĩ, làm việc trong ngành ngân hàng. Tóm lại nhà toàn người làm quan to. Thành có đầu óc lãng mạn, cũng mê làm thơ. Nàng đọc tới mười mấy bài thơ do nàng sáng tác cho tôi nghe. Thơ Thành bay bổng, có vần điệu, nhưng không hay. Thơ ca chán, thì tôi hỏi:

— Anh hỏi thật nhé, em tàn tật thế này có ai hỏi không?

— Cũng có mấy người, toàn nói sẽ hy sinh vì em, sẽ giúp đỡ em, nhưng sau đó toàn lợi dụng rồi lừa em. Cả thầy giáo của em nữa, ông ấy cũng lừa em. Phận em thế này thì cũng chấp nhận không chồng, nhưng em là đàn bà nên cũng khao khát có được đứa con. Nhưng mấy ông ấy quan hệ với em toàn cho ra ngoài để tránh thụ thai anh ạ.

— Thế em có cần con không? Anh sẽ giúp đỡ một cách vô tư. Nói thật với em, anh vừa lấy vợ, vừa cưới được mấy ngày, vợ anh đang cúng ở nhà bà Tần.

— Ơ, bà Tần là thím ruột em đấy. Em bị lừa nhiều rồi, nên không tin được ai nữa cả.

— Anh cũng nói thật với em, là anh có mười mấy bà vợ rồi, nhưng chỉ là giúp đỡ thôi. Những bà anh giúp toàn là gái ế chỏng ế chơ, gái già, bị xã hội bỏ quên. Anh cũng định không cho con bà nào nữa đâu, muốn lấy vợ rồi ổn định cuộc sống, nhưng trông em thế này thấy tội nghiệp, thì anh chủ động muốn giúp em thôi. Em xem, anh có mười mấy bà, cũng đủ mệt rồi, còn ham thú gì chuyện trai gái nữa.

— Nói thật nhé, anh có thật bụng không? Giúp em thì anh đi lại giúp đỡ. Đây là nhà em, anh đi lại thoải mái. Anh cứ đi lại giữa nhà chị ấy và nhà em, không sao đâu. Em sẽ giữ bí mật cho anh, chỉ cần anh cho em đứa con thôi.

Đám cưới mổ lợn, rạp cưới xôm trò và tráo trở của thím dâu

Tôi tạm biệt Thành. Vài hôm sau tôi đến gặp Thành, đàm đạo thơ ca, rồi hai người say đắm với nhau. Quan hệ xong, Thành tính toán rành rẽ:

— Anh à. Em đi cưới nhiều lắm rồi. Giờ em cũng muốn cưới để lấy lại tiền mừng. Hơn nữa, bố em là trưởng tộc. Em có con, mà không có đám cưới thì người ta đào mả tổ lên chửi cho. Chỉ cần anh gật đầu đồng ý, thì em sẽ làm một cái đám cưới. Anh không cần phải lo gì cả.

— Nhưng nhà anh không có ai đồng ý đâu. Anh vừa mới cưới cái Chiên xong.

— Em hiểu. Em sẽ nói với gia đình em. Gia đình em ai cũng hiểu rồi. Em tàn tật thế này, có cho cũng chả ai lấy, nói gì cưới xin đàng hoàng.

— Được rồi. Nếu em quyết thế thì anh đồng ý giúp em.

Bữa đó, đến ngày hẹn, tôi sai hai phó nhỏ đi cùng tôi. Tôi mang theo hộ khẩu, chứng minh thư. Chiên hỏi đi đâu, tôi bảo đi hỏi chế độ. Tôi ật ưỡng vào Dương Quang thì đã 9 giờ sáng. Tôi vào đại lý tạp hóa mua 2 tút thuốc, cân chè, chai rượu mang vào. Gia đình Thành đã bắc rạp, mổ lợn, bày biện mấy chục mâm cỗ, ầm ĩ, long trọng hơn cả gái tân thời. Trên phông rạp có cả tên chú rể Đăng Hành, tên cô dâu, và đôi chim bồ câu cắn mỏ.

Phái đoàn nhà trai chỉ có mỗi chú rể và hai cậu học trò nghề mộc, nên thấy xấu hổ quá. Thấy tôi tay xách nách mang, Thành tấp tểnh ra bảo:

— Em chuẩn bị hết rồi, anh mua làm gì nữa?

— Không. Phải đàng hoàng một chút chứ.

Trong lễ phát biểu, nhà gái cũng nói hoàn cảnh khó khăn, đặc biệt, nên có được chú rể, có được đứa con là phúc lớn. Sau khi họ hàng no say, về hết, tôi phát biểu với những người thân trong gia đình theo ý bày trước của Thành:

“Bố mẹ con cũng chết cả rồi. Vợ thì bỏ đi Nam, chưa ly hôn được, nên không đăng ký được. Giờ con cũng có tới vài vợ hờ rồi. Con chỉ đi lại giúp đỡ, mong Thành có được đứa con. Em Thành cũng chỉ mong kiếm được đứa con mà thôi”.

Mọi người cũng đồng quan điểm với hoàn cảnh của tôi và Thành.

Có một sự kiện mà sau đám cưới tôi mới biết. Ấy là, hôm cưới, bà Tần, thím của Thành, sang ăn cỗ, thấy tôi, biết mặt tôi, biết cả chuyện tôi mới cưới vợ ở Văn Giang, nên tức tốc đạp xe về thẳng nhà Chiên hỏi:

“Có phải thằng Hành vừa cưới mày không? Nó đang cưới con Thành cháu tao. Nó phát biểu ầm ĩ cả lên ở đám cưới kia kìa. Nó còn nói thẳng đã lấy mấy vợ”.

Đoạn kết của cô vợ duy nhất không có con cùng nhà thơ

Cưới xong, tôi về nhà ngay. Chiên hỏi:

— Anh đi cưới vợ phải không?

— Ừ, tớ đi cưới vợ thật.

Tôi kể lại đầu đuôi vụ cưới xin này cho Chiên nghe, rồi bảo:

— Nó tha thiết cần đứa con nên anh giúp thôi, chứ anh chả yêu đương gì nó đâu. Cưới xong anh về ngay, chứ có ngủ ở đó đâu.

Gia đình Thành là trí thức. Thành thông minh nhưng gian ngoan. Hồi Đài Tiếng nói Việt Nam phát động cuộc thi toàn dân bình thơ, Thành đã bình một bài của nhà thơ khá nổi tiếng, là chỗ quen biết với tôi. Thành bình xong, nhờ tôi sửa. Thành gửi bài bình lên đài, và bài bình được phát sóng. Nhà thơ này cảm động, đã liên lạc bằng thư với Thành. Hai người thư từ qua lại, hứa hẹn và phải lòng nhau.

Mấy lần tôi đến nhà, thấy trong tủ có nhiều thư với từ ngữ mùi mẫn. Tôi đã liếc qua vài lá và biết rõ. Tuy nhiên, tôi cứ im lặng. Tôi ít qua lại. Thời gian sau, tôi bảo:

— Bạn lừa tớ nhé. Tớ biết hết chuyện của bạn rồi. Thôi, tớ nhường bạn cho nhà thơ X.

— Em thực sự xin lỗi anh. Ông này hứa hẹn với em nhiều lắm. Ông ấy cũng bảo cho em một đứa con, nhưng chả có con gì cả.

— Để yên tớ giúp thì được, nhưng giờ Hành không giúp nữa. Bạn cưới Hành, nhưng lại muốn có con với người khác, thì không chấp nhận được.

— Ngày xưa em dại quá. Em tin lời hứa lăng nhăng. Anh giúp được em có đứa con có phải tốt không.

Từ đó, tôi không gặp lại cô vợ này nữa. Đây là cô vợ duy nhất mà tôi không có con cùng.

(Còn nữa)

– Nhà báo Phạm Ngọc Dương – 


Để lại một bình luận

Bài viết liên quan

Liên hệ