Nhà Thơ 16 Vợ – Phần 12: Cô bạn ăn vạ

Năm 1997, sau thất bại cay đắng trong cuộc tình với Ngà, Nguyễn Đăng Hành lui về quê nhà vùi đầu vào xưởng mộc và những vần thơ. Thế nhưng, số phận lại tiếp tục đưa đẩy gã thợ mộc tài hoa nhưng lận đận vào một cuộc tình “ăn vạ” bất ngờ với cô bạn cũ sau 20 năm gặp lại.

nha tho 16 vo phan 11 nguoi dan ba kiem con
Nhà Thơ 16 Vợ – Nguyễn Đăng Hành

Từ “Độc thi nhất quán” giữa vườn hoang đến cuộc gặp gỡ định mệnh

Năm 1997, sau khi thất trận cuộc tình với Ngà, tôi chuyển xưởng mộc về nhà ở làng Khoan Tế (Gia Lâm, Hà Nội), làm ăn đì đẹt. Thấy tôi tu chí, nên khách hàng lại tìm đến. Tôi phải đi tìm thêm phó nhỏ, đào tạo nghề miễn phí cốt để có thợ giúp việc. Công việc mỗi ngày một nhiều, có đồng ra đồng vào.

Khi đó, mong muốn kiếm một cô vợ bắt đầu nguội dần. Bao nhiêu cuộc tình đã qua, cả chục lần lấy vợ thất bại khiến tôi chán nản. Đời tôi trái khoáy hơn cả anh hề trên sân khấu cuộc đời. Người đời mỏi miệng chửi tôi là cái thằng háu gái, nhẫn tâm lừa đảo đàn bà nhẹ dạ cả tin. Mẹ tôi cũng chửi tôi như vậy. Nhưng lắm lúc ngồi ngẫm, mới nhận ra toàn bị đàn bà lừa.

“Trong số chục bà vợ mà tôi đã hỏi cưới, có mâm cỗ, cơi trầu đàng hoàng, thì có đến ba phần tư trong số đó đến với tôi chỉ với mục đích kiếm đứa con. Có bà thì vừa muốn kiếm con, vừa muốn có sung sướng hạnh phúc, khoái cảm tình dục. Tôi giúp họ vô tư, không đòi hỏi, không ràng buộc. Nhưng buồn thay, những người đàn bà mà tôi muốn gắn bó trọn đời, tôi yêu thực sự, thì cứ thế rời bỏ tôi, không sao níu kéo được.”

Để quên chuyện kiếm vợ, thời điểm này tôi vùi đầu vào làm thơ, lôi những bài thơ đã làm ra sửa. Tôi được các cụ trong làng trịnh trọng mời vào câu lạc bộ thơ của làng Đa Tốn. Tôi bị toàn bộ hội viên thơ ca của làng ghét vì tội chê thơ của các cụ làm thơ kiểu phong trào, cổ động. Các “nhà thơ lớn” chê thơ của tôi bậy bạ, sexy, không có tư tưởng. Tôi bị khai trừ khỏi hội thơ làng.

Thành viên câu lạc bộ thơ làng chẳng xong, hội trung ương thì chẳng vào được, tức mình, Nguyễn Đăng Hành tự lập cho mình một câu lạc bộ, trụ sở đặt tại ngôi nhà cấp 4 dột nát, giữa vườn hoang, có tên là “Độc thi nhất quán”. Cả câu lạc bộ chỉ có mỗi gã thợ mộc làm thơ tên Nguyễn Đăng Hành. Tôi nghĩ ra tới 4 bút danh gồm:

  • Lãn Tử

  • Kinh Thi

  • Đăng Lam

  • Tú Huyết

Tiêu chí của hội là… không tuyển thêm hội viên nào. Hàng tuần, hàng tháng, ông chủ “Độc thi nhất quán” cưỡi xe đi giao lưu với hội thơ ở các tỉnh xung quanh, các nhà thơ trong vùng. Không có vợ thì đã có thơ làm bạn…

Cuộc hội ngộ sau 20 năm trên phố Thuốc Bắc

Thế nhưng, tưởng như ông trời vẫn bắt tôi phải thực hiện cái nhiệm vụ, mà lắm lúc tôi nói vui với các bà vợ là “trồng cây, gieo hạt”.

Hôm đó, tôi phóng xe “ba bét nhè” sang phố Thuốc Bắc lấy véc-ni về cho xưởng mộc, đang lúi húi chọn hàng thì giọng một người đàn bà vang lên sau lưng:

– Ơ, anh Hành à? Nhà anh đây à?

– Nhà tao ở Gia Lâm cơ. Mày là đứa nào? (Tính tôi vẫn bỗ bã như vậy)

– Em Vấn ở Ba Vì đây mà. Ngày xưa tán tỉnh em suốt, thế mà giờ đã quên.

– Mày cứ nói linh tinh. Đéo ai thèm tán tỉnh cái ngữ như mày. Chồng con thế nào rồi?

– Anh cứ trêu em. Đã có chồng đâu mà có con.

– Bốc phét! Ngày xưa bọn tao đến nhà mày tán tỉnh ông già mày còn đuổi vợi đàn ông đi mà. Mày chả đắt như tôm tươi, đếch ai tin mày không chồng.

– Không. Em thì xấu gái, mà bố em lại hay ba hoa nên mới khổ thế đấy. Mấy lần sắp cưới, nhưng toàn bị chúng nó bỏ. Rốt cục toàn lại bố em dở dở ương ương anh ạ.

Dù chẳng có cảm xúc trai gái gì với Vấn, nhưng là bạn cũ bao năm gặp lại, nên tôi nhiệt tình mời Vấn về thăm túp lều thơ của mình. Vấn nhảy tót lên chiếc “ba bét nhè”, ngồi sau tình tứ ôm eo tôi. Tôi yêu cầu phó nhỏ ngừng làm việc và tuyên bố dõng dạc:

“Nói cho chúng mày biết, đây là người yêu cũ của tao. Chúng tao xa nhau 20 năm, giờ mới gặp lại. Nay không học hành gì cả. Biến!”

Tôi gặp Vấn từ 20 năm trước, hồi còn học ở trường quản lý xí nghiệp 2 trên Ba Vì, khi tôi mới ở miền Nam ra. Ngày đó, tôi vẫn là người của quân đội. Cạnh trường có một gia đình mà thi thoảng tôi và đám bạn học vào chơi. Lý do đám thanh niên chúng tôi hay qua lại nhà đó vì có cô gái tên Vấn. Vấn không xinh nổi bật, nhưng duyên dáng, điệu bộ, đôi mắt đa tình như muốn thôi miên đàn ông.

Tuy nhiên, ông bố Vấn cứ nghĩ con gái mình cao giá, nên ai vào tán tỉnh ông cũng chê bai, xỏ xiên. Đám con trai đến tán tỉnh, ông hay lườm nguýt, hỏi han kỹ về gia cảnh. Anh nào nhà nghèo, địa vị kém là ông nói ra nó vào rất khó nghe, thậm chí đuổi thẳng cổ. Sau Vấn đi bộ đội mấy năm liền. Xuất ngũ thì ghi tên vào “đại sư đoàn” quá lứa nhỡ thì.

Màn “ăn vạ” ngọt ngào và lời hứa của gã thợ mộc

Vấn ra chợ mua đồ ăn, mồi nhắm. Vấn nấu nướng. Chúng tôi ăn uống vui vẻ, cười nói vang cả khu vườn. Tôi kể chuyện về Ngà, cô vợ mới nhất vừa chia tay của tôi. Tôi kể cả chục mối tình thất bại. Giờ lại trở về căn nhà rách, làm mộc và làm thơ, chờ cho hết cuộc đời.

Vấn tỏ vẻ thông cảm, xót xa cho hoàn cảnh của tôi. Vấn chủ động ngồi sát vào tôi, nhìn tôi với ánh mắt mời gọi. Dục tình hai đứa lên cao, thế là chúng tôi quên hết trời đất. Căn nhà giữa vườn hoang chỉ có tiếng chim kêu và tiếng thở gấp gáp của những kẻ khát tình.

Tôi cứ tưởng Vấn ngủ với tôi một cách vô tư, theo tiếng gọi của dục tình, nhưng hóa ra Vấn cũng có mục đích. Quan hệ xong thì Vấn khóc hu hu, nước mắt rơi lã chã. Vấn ăn vạ, bắt tôi phải tỏ tình đàng hoàng. Vấn bảo:

– Em nhỡ nhàng thì rõ rồi. Anh thương lấy em. Nhỡ em đẻ thì sao? Thương em thì thương cho chót. Hôm nào anh lên nhà em, có câu chuyện, để em đỡ xấu hổ.

– Được rồi. Thằng Hành này chỉ là thằng thợ mộc, thằng nhà thơ đểu, nhưng cũng không phải loại Mã Giám Sinh đâu. Đã ngủ với mày rồi thì nhất định là phải có trách nhiệm, không phủi đít bỏ đi đâu mà sợ.

– Anh còn nhớ nhà em không? Đến Tây Đằng, rẽ trái vào cái chỗ nhà máy…

– Tao lạ đếch gì. Tao vẫn nhớ nhà mày. Cứ về đi, tao sẽ lên.

Tuy nhiên, thời điểm đó lắm việc, lắm thợ, tôi chưa sắp xếp được thời gian lên thăm Vấn. Độ tháng sau, sốt ruột quá, nên Vấn tìm về nhà tôi. Sau lần đó, cứ vài hôm Vấn lại tìm về. Vấn khóc lóc nói thật tâm sự, là muốn có được một đứa con theo cách chính danh. Giờ không ai giúp được ngoài tôi.

Đám cưới đường đột và cái kết của cuộc hôn nhân “xin con”

Lần giáp mặt ông bố vợ “Chí Phèo”

Sau khi Vấn về thăm tôi đến 5-6 lần, tôi cảm thấy mình phải có nghĩa vụ với Vấn, tôi sắp xếp thời gian lên nhà Vấn chơi. Không ngờ đã 20 năm rồi mà ông bố Vấn vẫn nhận ra tôi. Tính ông vẫn ba hoa, chí Phèo như ngày xưa. Ông uống rượu nhiều hơn. Lơ mơ rượu, ông bảo:

– Tao xấu hổ vì nó. Nó thành gái ế, nó làm xấu mặt tao. Mày thích thì mang nó về luôn đi.

– Báo cáo ông. Tình hình em nó thì nhỡ nhàng, mà con thì cũng rắc rối như bè rau muống. Vấn nó cũng về thăm con vài lần, nên biết rõ gia cảnh của con rồi. Nếu ông đồng ý thì con làm cơi trầu, đi lại coi như vợ chồng, chứ con có con rồi, nhiều con là đằng khác, mà vợ chưa bỏ được, thì không biết phải làm thế nào. Vả lại, tính con điên khùng lắm, chả biết Vấn có sống được với con không.

– Được. Thì cứ như vậy đi. Tao đồng ý. Nhưng phải nghiêm chỉnh. Mày cứ chuẩn bị lễ đi, chỉ cần trầu cau là được. Bố chết, mẹ không đồng ý, thì cha, chú, thím lên là được, chứ tao không nói chuyện trẻ ranh với mày. Muốn ong bướm thì đi chỗ khác. Tao già rồi, không cần gì cả. Sau này tao chết, mày cứ lên đây mà ở. Đất rộng, nhà có, tha hồ mà làm ăn, sống nghiêm chỉnh.

Lễ cưới hoành tráng và sự rạn nứt âm thầm

Như dự định, tôi xách vali, quần áo, chè thuốc, cùng mấy ông bạn thợ mộc, bạn thơ bắt ô tô từ bến xe Kim Mã lên Ba Vì từ hôm trước. Trong họ nhà tôi có mỗi ông chú đi. Mọi người đều phản đối, không ai chịu đi.

Bố Vấn khẩn trương mời hàng xóm, sắp cỗ, bắc rạp suốt đêm. Hôm sau họ hàng ăn cỗ linh đình, hoành tráng như thể gái tơ cưới chồng. Cưới xong, tôi ở lại nhà bố vợ vài hôm. Cứ vài hôm tôi về Hà Nội trông nom xưởng mộc, làm việc, chỉ đạo thợ. Vài hôm lại lên ở với Vấn. Vài tháng sau thì Vấn mang bầu, sinh cậu con trai kháu khỉnh.

Tính nết ông bố vợ của tôi vẫn chí Phèo như ngày xưa. Lúc tỉnh táo thì ông tìm cách vòi tiền con rể, uống mấy chén rượu là chửi bới bạt mạng. Tôi lên ở với Vấn thì không được, mà Vấn thì cũng không về với tôi, vì còn bố già ở đó. Vả lại, Vấn có về nhà tôi thì cũng chả ở được với bà mẹ, với họ hàng nhà tôi.

Vấn cũng lạnh nhạt dần, chẳng mong nhớ gì tôi nữa. Niềm mong ước có một đứa con của Vấn đã toại nguyện. Tôi cũng không gặp lại cô vợ này lần nào nữa.

(Còn nữa)

Tác giả: Phạm Ngọc Dương theo lời kể của Nguyễn Đăng Hành


Để lại một bình luận

Bài viết liên quan

Liên hệ