Sau những biến cố của các cuộc hôn nhân trước, Nguyễn Đăng Hành tiếp tục sống giữa thơ ca, rượu và những chuyến đi tìm cảm hứng. Một cuộc gặp tình cờ với Hường – cô giáo trẻ đến từ Thái Nguyên – đã mở ra một mối tình đầy lãng mạn giữa những đồi chè xanh, nhưng cũng thêm một lần nữa khép lại bằng sự dang dở vì hoàn cảnh và định kiến.
Sau khi làm vài mâm cơm, báo cáo mọi người, Lương về sống với tôi. Tuy nhiên, tôi không thấy có cảm giác Lương là vợ mình. Tôi và Lương như thứ gì đó vá víu, như trò hề của số phận. Tôi vẫn thấy cuộc đời mình như trò đùa số phận, như anh hề trong một vở kịch, mà đôi khi ngẫm lại không biết nên khóc hay cười. Lương tốt tính, nhiệt tình, chỉ đạo, quản lý thợ đâu ra đó. Tôi không yêu Lương và điều lạ lùng là Lương cũng không thực sự yêu tôi. Lương có thể được thỏa mãn nhục dục, nhưng đó là chuyện khác. Có thể Lương cũng nhận thấy sự bất ổn trong tâm hồn một kẻ đa tài, đa tình, nát rượu, nát thơ ca hò vè như tôi. Lương không thể tìm được chỗ dựa từ tôi. Vậy nên, ở với tôi một thời gian, thì Lương lại về nhà mình ở Hải Dương. Thi thoảng Lương lên ở vài ngày, hoặc tôi về ở với Lương vài ngày. Từ ngày đưa Lương về làm vợ, cho đến những tháng ngày sau này, tôi nhận ra Lương là chị, là bạn, là mẹ, là bà, chứ không phải vợ tôi. Rơi vào hoàn cảnh tréo ngoe như trò hề đó, tôi lại càng rượu chè, thơ ca. Tôi làm đến cả trăm bài thơ ngẫm sự đời, lòng người.

Tiếng sét ái tình bên đường 5
Thế rồi, một ngày, đang đạp xe dọc đường 5 xuống Như Quỳnh (Hưng Yên), đi tìm cảm hứng thơ, tôi bóp phanh gấp khi nghe tiếng gọi thất thanh của một cô gái: “Anh ơi! Em nhờ tý!”. Một cô gái đang đi bộ, hai tay xách hai làn, một làn chứa đầy hoa quả, chè, một làn đầy quần áo. Hóa ra là một cô nàng xin đi nhờ xe. Nàng giới thiệu tên Hường, quê ở Thái Nguyên. Hường có chị gái dạy học ở xã Tân Quang. Hường cũng là giáo viên tiểu học. Năm đó Hường 24 tuổi, nhưng chưa có mối tình vắt vai. Hường kể rằng, gia đình ép lấy người cùng bản, là nông dân, không có học hành gì, chỉ biết chăm chỉ cày cuốc kiếm ăn. Hường hay chữ, có học thức, mê thơ ca, nên không chấp nhận lấy một người như vậy. Gia đình ép quá, nên Hường xin nghỉ phép, bỏ nhà xuống Hưng Yên với chị gái. Xe thả khách ở Gia Lâm, chờ mãi không bắt được xe nên cứ tha thẩn đi bộ dọc đường 5. Tôi vốn có tài bốc phét, mồm năm miệng mười, nên chỉ một lát là hai đứa như thể thân quen từ lâu lắm. Nói chuyện hợp nhau, Hường không muốn rời tôi, nên chủ động rủ tôi ra cánh đồng dạo chơi, không vào nhà chị gái nữa.
Tôi và Hường ngồi ở bờ mương ngoài cánh đồng. Tôi nói chuyện thơ ca như lên đồng. Hường cũng bị tiếng sét ái tình như tôi, nên chủ động tạo ra va chạm. Hường ngả đầu vào vai tôi. Chúng tôi ôm hôn nhau quên cả ăn trưa. Đến tận chiều tối mới chia tay nhau lưu luyến. Hường chép địa chỉ nhà ở Thái Nguyên đưa cho tôi. Tôi hứa sẽ lên Thái Nguyên để biết đồi chè, đất Thái là thế nào. Lần gặp đầu tiên ấy, Hường đã khơi lại cảm xúc cho tôi. Tôi làm rất nhiều thơ. Tôi bị nàng thơ cướp mất linh hồn. Tôi đã bị tiếng sét ái tình của Hường đánh gục. Hường không đẹp, nhưng biết nghe chuyện, hiểu biết, có đôi mắt hút hồn thơ. Tôi yêu Hường bằng cảm xúc. Với tôi, nếu đã yêu ai, thì yêu ngay từ lần gặp đầu tiên, đôi khi từ cái nhìn đầu tiên, còn đã phải gặp đến lần thứ hai, thì có một ngàn lần nữa tôi cũng không yêu được.

Tìm nàng thơ trên đất Thái Nguyên và những vần thơ thất tình
Vài hôm sau, không thể chờ đợi được nữa, tôi khoác túi với sách bút và đạp xe lên Thái Nguyên đi tìm nàng thơ của tôi. Đạp xe từ sáng đến đêm thì đến xã vùng núi thuộc huyện Đại Từ. Gặp nhau, cả tôi và Hường đều mừng vui khôn xiết. Nhà Hường nghèo, nhưng thanh tịnh. Ngôi nhà tranh vách đất dưới chân một quả đồi thoai thoải, chỉ ngút ngàn chè. Bố Hường mất sớm, mẹ là công dân hái chè, sao chè. Những đồi chè hoang hoải đã khiến tôi xúc cảm tuôn thơ:
“Nhờ em anh biết đất Nguyên Nhờ em anh thấy thêm miền phía trên Thấp cao thử sức một đêm Núi đồi lên xuống vừa êm vừa nhoài…”
(Nhờ em – tập Thơ hỏi, NXB Lao Động)
Rồi thì:
“Xưa kia đâu biết uống trà Nếm vài ba lạng hóa ra nghiện rồi Lòng reo bổi hổi bồi hồi Đê mê xao xuyến khi xơi chén trà Ơi trà đã giúp cho ta Ngọt nồng đắng chát đậm đà vị hương Ơn người một nắng hai sương Đất cằn mưa nắng đọng hương vị trà Ơi trà man mác lòng ta Buồn vui khuya sớm chén trà giải khuây”
(Nghiện trà – tập Thơ hỏi, NXB Lao Động)
Tôi lên chơi, mẹ Hường mổ gà cho ăn, thết đãi tử tế, dọn giường cho ngủ, nhưng thái độ thì lạnh nhạt. Tôi xin được đi lại tìm hiểu, mẹ Hường bảo: “Anh chị tìm hiểu nhau thế nào là quyền của anh chị, nhưng cái Hường là con út, nó có công ăn việc làm ổn định ở đây, tôi không muốn nó đi làm ăn xa. Anh thì lại hơn nó những 10 tuổi, chênh nhau nhiều quá, nên tôi không ủng hộ”. Thấy Hường quyết liệt, lại thấy cuộc tình đầy chông gai, nên Hường có ý lạnh nhạt với tôi. Hương tìm cách ngãng ra. Tôi và nàng không còn những lần vụng trộm đắm say quên trời đất nơi đồi chè mướt mát nữa. Buồn chán, trên đường đạp xe về, tôi làm toàn thơ thất tình.
“Một kẻ đa tình đã mến em Sao em chẳng ngó cũng chẳng nhìn Để cho kẻ đó buồn ngơ ngẩn Rã rời khổ héo suốt ngày đêm Một kẻ đa tình rất yêu em Mà sao lạnh lẽo cứ như tiền Thế là nó khổ đâm liều lĩnh Nó sống tung trời tựa thằng điên Ấy kẻ đa tình quá mê em Khát khao mơ mộng suốt ngày đêm Sách đèn bút mực mình tâm sự Thẩn thơ, thơ thẩn giấc mơ tiên”
(Thất tình – tập Thơ hỏi, NXB Lao Động)
Rồi thì:
“… Ơi em ơi! Giờ em ở nơi đâu? Đồi hoang nóng bỏng Hay rừng núi thâm sâu …. Thôi em Lỡ hẹn Để tôi u sầu
Cô em lỡ hẹn để tôi thẫn thờ Cô em vội vã để tôi hững hờ Ngày ngày trông chờ Đêm đêm mộng mơ Tàn đời khô héo chết ngẩn ngơ Đời sầu trọn kiếp sống bơ vơ Sao em nỡ! Sao em nỡ! Sao em nỡ xa tôi? Ôi thôi! Em đã xa rồi! Em quá xa rồi!”
(Sao em nỡ – tập Thơ hỏi, NXB Lao Động)

Đám cưới một mình và sự tan vỡ nhạt nhòa
Đọc những vần thơ cháy bỏng tôi gửi lên Hường đã khóc. Hường tìm về Hà Nội, sống ở nhà tôi mấy ngày liền. Cả làng dèm pha vào tai Hường, cả họ tôi dèm pha vào tai Hường những điều không hay về tôi, nhưng Hường bỏ ngoài tai. Chuyện tôi có nhiều vợ Hường đã biết, vì tôi nói với Hường, nhưng Hường cũng biết trái tim tôi chỉ thuộc về nàng.
Ở Hà Nội mấy ngày, Hường về Thái Nguyên bịa chuyện với mẹ, với họ hàng, là đã ngủ với Nguyễn Đăng Hành và đã có bầu. Nếu không cưới gấp, thì cả nhà mất mặt, nên mẹ Hường đã đồng ý cho tổ chức đám cưới. Đăng Hành dù là thằng thợ mộc, thằng đóng gạch, nhưng biết làm thơ và không bao giờ nói dối, dù những lời nói dối có lợi. Thế nhưng, Hường đã ép tôi nói dối. Tôi đành nói với mẹ Hường: “Vợ con chết, bố mẹ con cũng chết hết, chỉ còn mỗi mình con, nên con chấp nhận ở rể, cốt là được làm chồng Hường”. Hường bảo, nói dối như thế để mọi người không đòi về Hà Nội điều tra hoàn cảnh của tôi. Nếu gia đình biết hoàn cảnh tôi như vậy, thì chắc chắn không ai đồng ý tổ chức đám cưới. Mẹ Hường bảo tôi về nhà chuẩn bị, rồi định ngày cưới gấp.
Biết rằng mẹ tôi phản đối, không chấp nhận đám cưới, song tôi vẫn báo cáo gia đình, hứa đây là đám cưới cuối cùng. Tuy nhiên, mẹ tôi đã nhảy dựng lên chửi rủa thậm tệ. Bà chỉ coi Lụa là con dâu duy nhất, con dâu đầu tiên và cũng là con dâu cuối cùng. Bà rủa vào mặt tôi: “Nó sống là con dâu, chết vẫn là con dâu của tao”. Bà gặp từng người trong họ tuyên bố: “Nếu ai đi cưới thằng Hành thì tao sẽ đào mả tổ lên chửi”.
Ngày cưới đã đến, chẳng kiếm được ai đại diện cho họ nhà trai, tôi liều đạp xe một mình lên Thái Nguyên. Tôi mua bánh trái, thuốc lá, rượu mang đến. Đám cưới linh đình với 30 mâm, khách khứa nườm nượp. Thấy chỉ có mình tôi, cả họ ngã ngửa, nhiều người la ó phản đối. Khách tức giận bỏ về một nửa, không ăn cỗ.
Tôi ở rể vài ngày thì về Hà Nội. Thời gian đó, tôi cứ đạp xe đi về Hà Nội – Thái Nguyên như con thoi. Rồi Hường sinh một cậu con trai kháu khỉnh. Nhưng thơ thẩn thì không ra được bài nào nữa. Lúc không còn cảm xúc thơ nữa, tôi mới tỉnh táo nhận ra rằng, tôi không thể bỏ xưởng mộc ở Hà Nội. Hường cũng không thể bỏ nghề dạy mà em phải phấn đấu cả tuổi xuân mới có được.
Thêm nữa, những ngày tôi ở rể mẹ Hường lạnh nhạt, các anh họ, chú bác thường xuyên tìm cách gây gổ, chửi bới tôi là kẻ lừa đảo. Đã vậy tôi và Hường không tìm được tiếng nói chung, nên tình cảm giữa hai người cũng lạnh nhạt dần. Hường không thư từ gì nữa. Tôi cũng không đi tìm nàng thơ của mình.
Hường là một mối tình lãng mạn, một tình yêu đẹp, nhưng do hoàn cảnh mà không gắn bó được với nhau. Thế là cứ nhạt nhòa, tan vỡ.
(Còn nữa)
Phạm Ngọc Dương ghi theo lời kể của Nguyễn Đăng Hành
– Nhà báo Phạm Ngọc Dương –




Có anh chị em nào dám tự thờ sống mình như Nguyễn Đăng Hành không?